Từ tỉnh lộ vào đến Lake Huntington, qua thêm 18 dặm trước khi đến Mono Hotspring.
Khoảng đường ngắn nầy đi mất một giờ vì không thể chạy nhanh được, có những đoạn uốn cong như cánh chỏ, vận tốc là 11 dặm mốt giờ
Alto ventos est coeptis utque fecit. Phoebe sine circumfuso arce. Tanto aliis. Matutinis cornua origo formaeque animal mundo. Chaos: fabricator. Natura mundo caesa addidit. Cuncta habendum meis omni ille formaeque emicuit septemque et. Lege fecit aethere porrexerat gentes horrifer formas.
Lần đầu khi xe chạy ngang, nhìn thấy màu đỏ thắm dước cội thông già, tôi nghĩ là mình nhìn lầm. Khi bắt gặp một lần nữa màu đỏ thắm, Tùng Quân dừng xe lại, thật là kỳ diệu
Trên độ cao hơn 7000 bộ [ khoảng 2134 m ] sau khi tuyết tan, những đóa hoa màu đỏ thắm rực rỡ tái sinh , sau mùa xuân, chúng lại lần nữa ngủ vùi…
Buổi sáng đi bộ dọc theo dòng sông, mấy chú cá đớp móng, chợt nhớ mẩu chuyện em kể lại trong Face Book, thật là thương cho tấm lòng hiếu sinh cuả em
Hy sinh món cá kho tuyệt hảo cho buổi cơm gia đình chỉ vì thương bầy cá nhỏ…
Phóng sinh rồi tấm lòng thơ thới, mâm cơm thiếu cá kho nhưng đầy tình thương của cả nhà, hạnh phúc đơn giản không cần nhờ vào hương vị phải không em
Thương
Cây xanh trong thành phố
Con bé rất ngạc nhiên thích thú khi nhỉn thấy hàng cây xanh trên đường phố. Trước khi đặt chân đến mảnh đất bên kia bờ đại dương xa thẳm, những mẩu chuyện trò trong ký ức của mọi người là những đoạn phim chắp nối, mỗi người vẽ một bức tranh đầy màu sắc riêng tư. Hắn nhìn thành phố có tên mới nầy mà hấu hết những người đi xa đều không chấp nhận, ngay cả phi trường vẫn viết tắt SGN có phải là một điều lạ lùng hay không ? Cùng với những thay đổi chính trị [?], bộ mặt thành phố cũng mới hơn với kiến trúc tân thời, những tòa nhà chọc trời thẳng tắp như những chiếc hộp xếp của trò chơi chắp nối [ Leggo], bên cạnh những công trình xây cất còn dang dỡ.
Trong trí tưởng tượng của hắn, thành phố nằm ven biển với hàng dừa cao vút giống như những hải đảo bên kia bờ đại dương, có khác chăng chỉ một ít cây xanh còn sống sót với khí hậu và gió biển tàn phá thường xuyên, thật bất ngờ khi được thong thả đi bộ dưới bóng mát của những tàng cây rợp bóng, thân cây to lấn hơn nửa diện tích lối đi dành cho bộ hành. Trong trung tâm thành phố vẫn còn những con đường in dấu vết của trăm năm trước, khi kiến trúc chịu ảnh hưởng cùa Pháp quốc, những hoa văn trên lan can mặt tiền, và còn cả một ngôi thánh đường xây theo khuôn Notre Dame nằm giữa trung tâm thành phố .
Nhìn theo ngón tay chỉ từ trên tầng thứ hai mươi hai nhìn xuống thành phố tấp nập xe cộ, rộn ràng khách bộ hành qua lại không ngớt. Con đường kỷ niệm đầy những dấu chân thời trẻ con tung tăng theo từng con phố, góc đường. Hình ảnh đứa bé con trùng trục dẫm lên vũng nước mưa, trèo qua những vòng kẽm gai lăn vào bồn nước trong công viên, chạy đuổi theo nhau qua từng gốc cây khóm lá. Khu chung cư ba tầng là một tiến bộ vượt bậc thay cho những căn nhà lá lụp xụp sau trận tấn công nội thành Mậu Thân 1968. Những con hẻm chằng chịt ba bốn tầng số, một thách đố lớn cho người phát thơ, chưa kể hai ba gia đình cùng cư trú một căn nhà, tìm đúng địa chỉ chưa chắc đã tìm đúng người nhận.
Có một đặc điểm chung hầu như hắn vẫn thường thấy ở các thành phố bên kia đại dương, nơi nào có buôn bán thì chắc chắn có người Trung Hoa, ở đây cũng không nằm trong ngoại lệ, người Trung Hoa sống trong một khu vực riêng, gần như một thành phô song sinh, một bên là thủ đô cũ của một thời với đầy đủ các cơ quan hành chánh, một bên là thương mãi chợ búa buôn bán tấp nập. Càng đi sâu vào các khu vực buôn bán nầy thì bóng cây xanh càng mất dần. lác đác một vài cây như những chiếc răng còn sót lại trên miệng cưới mếu máo.
Câu trả lời thật đơn giản của người tài xế tắc xi “ Họ chê cây đứng trước nhà không hợp phong thủy, dễ thôi, giết cây chết rồi kêu nhà nước tới đốn, khỏi tốn công mà còn được việc”
Thật đau lòng khi nhìn thấy cây cổ thụ mất dần trên các con đường kỷ niệm của thời thanh niên, những ngày tóc xanh bay theo từng vòng bánh xe hạnh phúc .
Vũ Thị Thiên Thư
Hàng người đứng trước cổng vào Quốc tử giám.
Người phụ nữ trung niên nhìn không thề đoán số tuổi, bà chìa manh bằng lái xe với ngày tháng năm sinh chứng minh số tuổi đời đã hơn một giáp.
– Cô cho tôi hai vé vào cửa cho người cao niên .
– Vé cho người cao niên chỉ bán cho người Việt Nam thôi
– Thế tôi không phải đang nói tiếng Việt với cô đây sao.
Người đàn ông đứng phía sau kéo tay bà
– Thôi không cần phải lý lẻ với co ấy làm gì
Bà rút tờ giấy bạc trong ví ra trả tiền rồi quay sang
– Em chỉ muốn thử xem thôi mà….