
Góc phố
Khăn hồng em cột thờ ơ
Phất phơ trêu gió dại khờ chân anh
Bước theo con phố loanh quanh
Ngữ ngôn vụt biến mong manh ý tình
Anh về vẽ nốt linh tinh
Trăm cung bậc chẳng gợi hình bóng em
Hương trà lạt rượu đắng men
Tương tư nhỏ xuống mực hoen nhạt nhoè
Ước là bóng mát nghiêng che
Theo em sớm tối đi về có nhau
Dù cho mưa nắng dãi dầu
nguyện thân tằm trả nợ dâu suốt đời
Tiếng yêu ngượng ngập đầu môi
Thắp lên ngọn lửa rạng ngời trong tim
Tình chung một tấm lụa mềm
Thêu màu chỉ thắm nên duyên sắt cầm
Vũ Thị Thiên Thư
















